Tỷ phú không tiền – Huỳnh Tiểu Hương
Tiểu Hương là một cô gái vui vẻ và được mọi người yêu quý. Nhưng cũng vì vậy mà làm Tiểu Hương càng đau buồn hơn khi được đón nhận. Tiểu Hương có một quá khứ không tốt. Vào năm lên 5 hoặc 6 đã nhận một cặp vợ chồng để được gôi hai chữ Cha mẹ, nhưng thời gian qua chưa bao lâu, Tiểu Hương đã bị người mà Tiểu Hương đã gọi Cha, lạm dụng… cuối cùng Tiểu Hương phải đi ra đường ở, rồi cuộc sống như một khúc sống đầy uẩn khúc, lúc phảng lặng, lúc nhấp nhô, chịu đựng….rồi nhiều…. kế tiếp…
Tiểu Hương chưa bao giờ kể chuyện này ra. Nhờ mọi người cho Tiểu Hương một nơi để chia sẻ.
Trong mắt mọi người xung quanh, Tiểu Hương có vẻ là người tốt, dịu dàng, hiền lành, nói chung là nữ tính.
Thực ra Tiểu Hương luôn có những bí mật khiến cho Tiểu Hương không thể hét to, hay phấn kích quá mức, Tiểu Hương sợ đối diện với chính mình, sợ bí mật nổ tung.
Hồi lên 10 hoặc 12 tuổi gì đó Tiểu Hương đã bi người gọi cha lạm dụng. lúc đó Tiểu Hương không biết gì cả, vốn tính ít nói, vì sống thiếu thôn tình mẹ, cha. đến lúc hiểu chuyện, Tiểu Hương đau buồn. Nhiều năm trôi qua rồi, nó thỉnh thoảng vẫn ám ảnh Tiểu Hương.
Tiểu Hương. lại lặng đi vì lòng ..thời gian và cả sự đau buồn ngợp thở. Tiểu Hương muốn chia sẽ những lời tận đáy lòng trước sự sâu thẳm và linh thiêng nơi đáy nội tâm , để được thố lộ nỗi đau của Tiểu Hương đến cùng một ai đó thấu hiểu.
Gọi là linh thiêng, bởi chính những vết thương lòng của Tiểu Hương – nhất là những chấn thương nội tâm thời thơ ấu – lại đồng thời chính là tiềm năng, là nội lực, là giá trị lớn cho Tiểu Hương khi đến tuổi trưởng thành!
Đã nhiều dịp tớ được nhìn những cái cây to lớn, mạnh mẽ, vững chãi. Chúng mang trong hình dạng của chúng, nơi thân mình của chúng, và có lẽ cả nơi phần cội rễ sâu xa dưới lòng đất và phần cốt lõi sâu xa nơi trung tâm cơ thể chúng những dấu vết “chấn thương” lúc chúng còn non nớt. Phải, nhìn chúng lúc đã trưởng thành cứng cát này, chúng ta có thể mường tượng ra được những “nghiệp lực” đã tác động vào “cuộc đời thơ ấu” của chúng.
Có những thân cây mang rõ dấu tích của sự xoắn tít tàn bạo, hay của sự bẻ quặt, hay cả những vết chém, vết cắt rướm máu… Nhưng, vẻ đẹp của mỗi cây lại chính là ở những dấu tích đớn đau ấy, lại chính là ở sự mạnh mẽ tự chữa lành và sự dám trở nên chính mình. Vẻ đẹp của nó chính là ở lịch sử đời nó! Những vết chấn thương tuổi thơ lại chính là nét độc đáo có một không hai của nó trong cõi đời này. Dường như những chấn thương đó chính là sứ mệnh của nó, là “ơn gọi” của nó, là ý nghĩa đời nó. Nó trở nên độc đáo với vẻ đẹp độc đáo duy nhất của nó, không ai thay thế được, không cần phải giống ai hết.
Nỗi đau của Tiểu Hương thời thơ ấu, nó xảy đến với Tiểu Hương vô tội, thơ ngây, hồn nhiên, đâu có trách nhiệm gì, đâu có chọn lựa gì… Nhưng khi lớn lên, nó trở thành một thách đố cho Tiểu Hương vượt qua. Có thể đôi khi rất đau đớn, nhưng sự đau đớn đó cũng chính là phần thưởng cho Tiểu Hương khi Tiểu Hương dám đối mặt, tiếp nhận , hóa giải và hòa giải … để trưởng thành!
Thì Tiểu Hương không thể một mình trải qua hành trình gian nan hiểm nghèo đó – hành trình trở ngược về nội tâm sâu xa của Tiểu Hương, đối diện, thăm dò, thám hiểm, lắng nghe… Ai trong Tiểu Hương cũng rất cần bạn đồng hành trong bước đường trưởng thành. Rất cần một hay nhiều người mà Tiểu Hương có thể tin cậy, và những người đó có đủ khả năng lắng nghe cách nhạy cảm và tinh tế, có đủ lòng tôn trọng sự tư do và nét riêng tư nhất của Tiểu Hương, có đủ sự kính trọng nhân cách độc đáo của Tiểu Hương, nỗi đau, tiềm năng
Tiểu Hương sẽ cố gắng chia sẻ chuyện này với 1 người đáng tin cậy. Tiểu Hương cũng nghĩ là không thể cứ giữ mãi điều đó trong lòng, phải đối mặt. Cuộc sống của Tiểu Hương, đôi khi Tiểu Hương cảm thấy như là địa ngục vậy, không dám đối diện, không thể vượt qua chính mình, không là chính mình, cứ thấy mình giả giả, lúc nào cũng dằn vặt. Mình muốn thoát khỏi nó, muốn bắt đầu 1 cuộc sống thật sự. Tiểu Hương đã lãng phí nhiều năm rồi, không muốn như thế nữa. thực lòng không muốn sống thế này nữa. Cuộc sống ngắn ngủi này, nhất định mình phải sống thật vui vẻ.
Thành thực chia sẻ chuyện riêng đời thơ ấu sóng gió của Tiểu Hương. Chính nhờ trải qua đau khổ mà Tiểu Hương lớn lên, bình an, mạnh mẽ. Những thương tổn tuổi thơ không những đồng thời cũng lả những món quả ân huệ cho riêng đời Tiểu Hương, mà còn là vốn liếng tích luỹ để Tiểu Hương thêm khả năng nhạy cảm hiểu biết cuộc đời, hiểu biết con người, để rồi có thể cống hiến sự giúp đỡ tinh thần cho biết bao người chung quanh mỗi khi họ cần đến. Chính những người từng kinh nghiệm những tổn thương thời thơ ấu, lại là những người càng giàu khả năng cảm thông được những vết thương lòng nơi người khác.
Người phụ nữ ăn mày nuôi con thiên hạ..
Ít ai nghĩ rằng người phụ nữ làm từ thiện nuôi hàng trăm đứa trẻ cô nhi lại là một doanh nhân, đang sở hữu một ngôi biệt thự trị giá tiền tỷ, và 1 ha đất, trị giá hàng tỷ đồng.. một Công ty sản xuất phụ tùng xe máy, Tiểu Hương nuôi con thiên hạ trong suốt 28 năm qua, đều đặn cả 7 ngày trong tuần. Điều lạ là Tiểu Hương nuôi trẻ cô nhi điều đó không phải vì cho bản thân, bởi Tiểu Hương không phải người, không có việc làm, mà có hẳn một căn hộ sang trọng ở Quân tân Bình, TP Hồ Chí Minh. Người ta cho rằng đó cũng là cách để Tiểu Hương thoát khỏi sự cô đơn, từ năm 1987 khi Tiểu Hương rời đường phố. Tất cả số tiền kinh doanh mà Tiểu Hương kiếm được đều dành để nuôi trẻ cô nhi, người tàn tật.
Xem đầy đủ tại https://huynhtieuhuong.forumvi.com/t23-topic#25

0 Comments:
Post a Comment